Đô thị di sản thiên niên kỷ - Sự phát triển tiếp nối: nhìn từ trường hợp tỉnh Ninh Bình
DOI:
https://doi.org/10.64711/nptmnr75Từ khóa:
đô thị di sản thiên niên kỷ,, hệ sinh thái thiên niên kỷ, Hoa Lư, Ninh Bình, phát triển tiếp nối, kinh tế di sản, kinh tế sáng tạoTóm tắt
Bài viết đề xuất cách tiếp cận mới về đô thị di sản trong thế kỷ XXI, dựa trên khung lý thuyết Hệ sinh thái thiên niên kỷ (Millennium Ecosystem Approach). Từ thực tiễn di sản hỗn hợp văn hóa – thiên nhiên Tràng An – Hoa Lư, nghiên cứu xác lập khái niệm “Đô thị di sản thiên niên kỷ” như một mô hình phát triển tiếp nối giữa tự nhiên, văn hóa và con người. Bài viết chỉ ra rằng di sản không chỉ là đối tượng cần bảo tồn, mà còn là nguồn lực chủ động trong cấu trúc phát triển bền vững, kinh tế sáng tạo và kinh tế trí thức. Qua đó, Hoa Lư được nhìn nhận như một không gian cộng sinh giữa di sản và đô thị đương đại, mở ra hướng đi mới cho các đô thị châu Á trong bối cảnh hậu công nghiệp và chuyển đổi số.
Downloads
Đã Xuất bản
Số
Chuyên mục
Giấy phép
Bản quyền (c) 2025 Tạp chí Khoa học liên ngành và Nghệ thuật
Tác phẩm này được cấp phép theo Giấy phép Quốc tế Creative Commons Attribution-ShareAlike 4.0 .




