NGHIÊN CỨU LIÊN NGÀNH VÀ ỨNG DỤNG HOẠCH ĐỊNH CHIẾN LƯỢC PHÁT TRIỂN DÀI HẠN: TIẾP CẬN TỪ CÁC LĨNH VỰC TÍCH HỢP TRỌNG YẾU TẠI TỈNH QUẢNG NINH

Các tác giả

  • Nguyễn Văn Hiệu Tác giả

DOI:

https://doi.org/10.64711/7y53ft97

Từ khóa:

Nghiên cứu liên ngành, chiến lược phát triển dài hạn, công nghiệp văn hóa và di sản, phát triển bền vững, Quảng Ninh

Tóm tắt

Bài viết phân tích vai trò của nghiên cứu khoa học liên ngành trong việc xây dựng và hoạch định chiến lược phát triển dài hạn, xem trường hợp tỉnh Quảng Ninh như một mô hình điển hình. Trên cơ sở tổng hợp các lý thuyết về liên ngành, sản xuất tri thức và xu hướng hội tụ khoa học, nghiên cứu chỉ ra rằng các vấn đề phát triển địa phương mang tính phức hợp không thể được giải quyết hiệu quả bằng cách tiếp cận đơn ngành, mà đòi hỏi sự tích hợp tri thức, phương pháp và sự tham gia của nhiều chủ thể. Thông qua phân tích các lợi thế, tiềm năng và thách thức của Quảng Ninh trong bối cảnh chuyển đổi từ kinh tế “nâu” sang “xanh”, bài viết đề xuất bốn trụ cột phát triển mang tính tích hợp: (1) Xây dựng công nghiệp văn hóa và công nghiệp di sản; (2) Nghiên cứu hệ sinh thái biển – ven biển gắn với kinh tế biển xanh và thích ứng với biến đổi khí hậu; (3) Tổ chức không gian lãnh thổ theo hướng cân bằng giữa phát triển và bảo tồn; và (4) Phát triển nguồn nhân lực sáng tạo, liên ngành. Từ đó, nghiên cứu nhấn mạnh sự cần thiết của việc thiết lập các nền tảng thể chế, cơ chế hợp tác và chương trình nghiên cứu dài hạn nhằm hiện thực hóa mô hình phát triển dựa trên tri thức, sáng tạo và bền vững. Kết quả nghiên cứu không chỉ có ý nghĩa đối với Quảng Ninh mà còn gợi mở cách tiếp cận cho các địa phương trong bối cảnh chuyển đổi mô hình phát triển ở Việt Nam hiện nay.

 

Downloads

Download data is not yet available.

Đã Xuất bản

2026-06-25 — Cập nhật vào 2026-06-25

Các phiên bản

Số

Chuyên mục

Bài nghiên cứu

Cách trích dẫn

Nguyễn Văn Hiệu. (2026). NGHIÊN CỨU LIÊN NGÀNH VÀ ỨNG DỤNG HOẠCH ĐỊNH CHIẾN LƯỢC PHÁT TRIỂN DÀI HẠN: TIẾP CẬN TỪ CÁC LĨNH VỰC TÍCH HỢP TRỌNG YẾU TẠI TỈNH QUẢNG NINH. Tạp Chí Khoa học Liên ngành Và Nghệ thuật, 2(2), 5-22. https://doi.org/10.64711/7y53ft97