Nghệ thuật trong trật tự dữ liệu: Quyền lực công nghệ và sự đồng kiến tạo của khán giả
DOI:
https://doi.org/10.64711/0jh55a51Từ khóa:
thuật toán, mỹ học dữ liệu, quyền lực công nghệ, đồng sáng tạo người - máy, nghệ thuật đương đạiTóm tắt
Bài viết khảo sát cách nghệ thuật đương đại vận hành trong trật tự quyền lực công nghệ, nơi nghệ sĩ và khán giả thương lượng tự do trong giới hạn của hệ thống thuật toán. Trên cơ sở khung lý thuyết liên ngành từ hiện đại đến thời đại dữ liệu, nghiên cứu chỉ ra rằng sáng tạo nghệ thuật chưa bao giờ tuyệt đối “tự do”, mà luôn được định hình bởi các “luật chơi” của chất liệu, ngôn ngữ và công nghệ. Qua các trường hợp Refik Anadol (Unsupervised, 2022), Rosa Menkman (The Glitch Moment(um), 2011), Janet Cardiff (Audio Walks) và phim tương tác Bandersnatch (2018), bài viết phân tích những hình thức đồng sáng tạo và năng lực hành động bị giới hạn giữa con người và máy móc. Bên cạnh đó, thông qua phân tích các thực hành của Nguyễn Trinh Thi (Vietnam the Movie, 2016) và Lương Huệ Trinh (Soundscape Hanoi, 2014), bài viết hướng tới làm rõ quá trình thương thỏa này trong bối cảnh Việt Nam.
Downloads
Đã Xuất bản
Số
Chuyên mục
Giấy phép
Bản quyền (c) 2026 Tạp chí Khoa học liên ngành và Nghệ thuật
Tác phẩm này được cấp phép theo Giấy phép Quốc tế Creative Commons Attribution-ShareAlike 4.0 .




